Phố lồng đèn lâu đời nhất Sài Gòn: Người trẻ đến tìm hình, người già tìm hoài niệm

Với một vùng đất nổi tiếng về các địa điểm vui chơi như Sài Gòn, Lương Nhữ Học tất nhiên không phải là con đường lồng đèn duy nhất. Nhưng có gì đặc biệt ở đây, mà cứ mỗi dịp trung thu về, nhiều người dân lại chọn đến nơi này chứ không phải là nơi khác?

Con phố lồng đèn lâu đời nhất Sài Gòn

Phố lồng đèn Lương Nhữ Học bao gồm khoảng 4-5 cung dường và trên dưới 30 khu bày bán. Sản phẩm lồng đèn ở đây vô cùng đa dạng, gần bao gồm tất cả những mẫu mã hiện có trên thị trường.

Làng nghề thủ công làm đèn lồng vốn một thời vang bóng ở Sài Gòn, nay có lẽ đã mất mát phần nào. So với những con đường lồng đèn mới mở ở Sài Gòn, Lương Nhữ Học là một trong những con đường có lịch sử hình thành xa xưa nhất.

Những dòng chảy thời gian suốt 20 năm qua khiến con đường này không còn đơn thuần là một địa điểm kinh đoanh, dịch vụ mà đã trở thành một nơi lưu giữ và phản ánh văn hóa thực thụ.

Con phố Lương Nhữ Học lúc nào cũng đông đúc mỗi dịp Trung thu

Con phố Lương Nhữ Học lúc nào cũng đông đúc mỗi dịp Trung thu

Nếu những con đường đèn lồng khác đa số thiên về phần nhìn, về không gian thì phố đèn lồng Lương Nhữ Học vẫn giữ cho mình những giá trị về ngày Tết Trung thu thuần túy nhất.

Bên cạnh những chiếc lồng đèn điện tử rất hot hiện nay thì đèn lồng thủ công vẫn ‘sống'.

Tại đây, người ta có thể tìm được những mẫu mã hiếm, những mẫu mã lâu đời mà nhiều nơi ở Sài Gòn đã không còn bán. Thậm chí, có nhiều mẫu thủ công tỉ mỉ, tinh vi, giá cao hiếm người mua nhưng người bán vẫn chọn để trưng bày. 

 Mẫu mã đèn lồng ở đây vô cùng đa dạng.

Mẫu mã đèn lồng ở đây vô cùng đa dạng.

Sự giao thoa văn hóa

Quận 5 là khu vực có rất đông người Hoa sinh sống nên số lượng tiểu thương người Hoa ở đây thậm chí còn nhiều hơn người Việt.

Trên các gian hàng, bên cạnh những mẫu mã lồng đèn của Việt Nam cũng không hiếm những mẫu mã lồng đèn truyền thống của Trung Quốc. Nhiều cửa hàng viết tên bằng tiếng Việt, một số viết bằng tiếng Hoa, một số viết bằng cả hai thứ tiếng.

Bên cạnh những khu nhà hiện đại mới xây, những căn nhà cổ mang hơi hướng phong cách của người Hoa vẫn còn tồn tại. Những người Hoa ở đây sống giữa rất nhiều người Việt nhưng vẫn cố gắng nhớ về gốc gác của mình.

Chủ thương chỉ dùng tiếng Việt khi trao đổi mua bán với người Việt, còn khi nói chuyện với nhau, họ vẫn dùng tiếng mẹ đẻ. Nên thi thoảng, giữa ồn ào tiếng Kinh, người ta vẫn có thể nghe thấy một câu xì xầm bằng tiếng Hoa nào đấy.

Đến phố lồng đèn Lương Nhữ Học, khách tham quan không chỉ có được những bức ảnh Trung thu ‘lung linh' nhất mà còn có thể mang về một chút trải nghiệm văn hóa vô cùng độc đáo.

Một thiếu nữ với lối ăn vận mang hơi hướng của người Hoa.

Một thiếu nữ với lối ăn vận mang hơi hướng của người Hoa.

Người trẻ đến để trải nghiệm và lưu lại khoảnh khắc

Những góc phố có phần hoài cổ, những chiếc đèn lồng tạo nên ánh sáng lung linh, người trẻ không khó để có được những tấm hình đẹp để ‘sống ảo' vào dịp trung thu này. Nhiều cô gái còn đầu tư hẳn những trang phục phảng phất nét truyền thống của người Hoa và người Việt để tạo nên những khoảnh khắc trung thu đúng 'chất'.

Các bạn đến đây theo những tốp rất đông, tiếng cười nói vô tư vang khắp khoảng đường. Ngoài việc là một địa điểm tham quan thú vị, phố lồng đèn Lương Nhữ Học từ nhiều năm nay vốn đã là một không gian chụp ảnh lý tưởng của Sài Gòn.

Các cô gái xinh đẹp khoe sắc ở phố lồng đèn

Các cô gái xinh đẹp khoe sắc ở phố lồng đèn

Ai cũng muốn có những khoảnh khắc trung thu thật đẹp

Ai cũng muốn có những khoảnh khắc trung thu thật đẹp

Nơi lưu trữ nhiều kí ức của người Sài Gòn

Người trung niên Sài Gòn không nhớ chính xác con đường này trở thành phố lồng đèn nổi tiếng từ lúc nào, chỉ nhớ mang máng ngày còn nhỏ, mình đã từng háo hức đến đây vào mỗi dịp Trung thu, giờ khi đã là người trưởng thành, mình lại dắt những đứa con đến đây lần nữa. Nơi này không chỉ có lồng đèn, nơi này chứa cả những ký ức về ngày tết thiếu nhi mà bất cứ nơi nào cũng khó tìm lại được.

Chú Quách Nhỏ (1957) dẫn cháu đi mua lồng đèn, bồi hồi chia sẻ: ‘Có kỷ niệm này mà ông hông quên được. Hồi đó, trường ông có tổ chức đêm hội làm lồng đèn, ông cùng mấy bạn cùng lớp mới tự làm một cái lồng đèn hình chữ S đất nước Việt Nam đem nộp thử, cuối cùng chiếc lồng đèn ấy được chọn là đẹp nhất. Năm ấy đứng nhất trường vui đến mức nhảy cẫng lên'.

Có nhiều cư dân Sài Gòn là đứa con của một vùng quê nào đó, cứ mỗi lần như vậy, người ta lại cứ thấy day dứt không yên với nỗi nhớ về đêm trung thu của ngày thơ ấu. Những đứa con xa quê tìm đến đây, để ngắm, để nhìn, để chạm, để nghe và nhớ khoăc khoải về những thứ chỉ còn trong trí nhớ.

Cô Trần Thị Kiều Phương (1971) thì nhớ lại những đêm trăng rằm cách đây từ lâu lắm: ‘Hồi đó rằm chơi nhiều trò lắm, chứ hông phải chỉ mua đèn về nhà rồi thôi. Tối là chuẩn bị trái cây đồ nè, rồi cất nhà chòi nữa, rước đèn mệt thì vào đó ăn trái cây với chơi đồ hàng. Xong khuya mới về nhà'.

Chú Hoàng Văn Lắm (1966) thì thấy lồng đèn hiện đại nhiều màu sắc, mẫu mã đa dạng nhưng không hiểu sao cứ nuối tiếc ngày xưa, ‘cái thời mà mỗi đứa trẻ tự bỏ công sức ra để làm nên một cái gì riêng cho mình, hết trung thu thì đem treo trên cửa sổ nhà để lâu lâu lại ngó, lại ngóng trông về ngày trăng tròn và một mùa trung thu nữa'.

  

 Nhiều người già đền đây để tìm lại chút hoài niệm.

Nhiều người già đền đây để tìm lại chút hoài niệm.

Nhiều người già đến đây là để tìm kiếm lại một chút hoài niệm về tuổi thơ trong những ngày trăng sáng nhất năm, không ít người trẻ cũng đến theo lời kể của cha mẹ mình.

Trung thu thành phố ngày nay đã ít nhiều mất đi những nét đẹp vốn có thời xưa, sự ‘cũ' của Lương Nhữ Học lại như một món ăn đặc biệt, ở đó, người ta không chỉ thỏa mãn sự nhìn, người ta còn thỏa cái tình cái nhớ.

Châu Tuấn - Thu Trang / baodatviet.vn

Từ khóa: doi song sai gon trung thu

Tin nổi bật
Tin mới nhất